Chương 2
Đăng lúc 19:11 - 01/04/2026
7,652
0

04.

 

Gió đầu thu mang theo hơi lạnh.

 

Ôn Hành theo bản năng tháo chiếc khăn choàng cashmere đắt tiền trên cổ mình ra, định quàng vào cổ tôi.

 

Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

 

"Ba tháng rồi."

 

Lúc đó tôi đang tìm việc, nợ tiền nhà của bà chủ hai tháng, bà ấy thấy vậy liền nhét thẳng một người vào ở ghép.

 

Tôi đuối lý nên không thể từ chối.

 

Đến khi người ta dọn tới, tôi mới biết đó là một cậu con trai.

 

Ôn Hành đưa điếu thuốc lên miệng, rít một hơi thật sâu.

 

"Quen nhau thế nào?"

 

"Cậu ấy là anh trai học trò của tôi."

 

Câu này là thật.

 

Thường ngày tôi vẫn làm thêm công việc gia sư cho học sinh cấp hai.

 

Chỉ là lúc này, tôi cảm thấy Ôn Hành có vẻ đã hiểu lầm chuyện gì đó.

 

Tôi không giải thích, cũng lười giải thích.

 

Ôn Hành ngước mắt nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên gương mặt tôi:

 

"Diệp Sương, câu nói năm đó là tôi lỡ lời, lúc đó chúng ta đều còn nhỏ, tôi..."

 

"Không sao đâu, đều qua cả rồi." Tôi mím môi cười.

 

Anh sững người tại chỗ.

 

Im lặng vài giây, anh lại lên tiếng:

 

"Tôi đưa em về."

 

"Không cần đâu, tôi gọi xe rồi."

 

Anh dụi tắt điếu thuốc vào khay tro trên thùng rác: "Giữa chúng ta từ bao giờ lại trở nên khách sáo thế này?"

 

Nói xong, sắc mặt anh sầm xuống, nắm lấy cổ tay tôi, sải bước đi về phía bãi đỗ xe.

 

Mới đi được vài bước, một chiếc xe thể thao màu đỏ đã dừng lại ngay trước mặt chúng tôi.

 

Cửa kính xe từ từ hạ xuống.

 

Chàng trai tóc vàng thò đầu ra, cười với tôi:

 

"Lên xe."

 

05.

 

Là Chu Tử Diễm.

 

Cậu em cùng phòng phú nhị đại của tôi.

 

Thấy tôi đang do dự bên lề đường, cậu ấy trực tiếp kéo tay tôi, nhét tôi vào ghế phụ.

 

"Lề mề cái gì thế?"

 

Trong kẽ mắt, tôi dường như thấy Ôn Hành đang thất thần nhìn chằm chằm chúng tôi.

 

"Sao cậu lại ở đây?"

 

"Đi ngang qua thôi." Cậu ấy xoay vô lăng, giọng điệu tùy ý, "Thằng em tôi nhắn tin bảo tối nay chị bùng tiết để đi gặp người ta ở đây, bảo tôi tiện đường đón chị một đoạn."

 

Tôi ngẩn ra:

 

"Nó cũng nhiệt tình gớm."

 

Chu Tử Diễm và tôi đều tốt nghiệp trường đại học A.

 

Cậu ấy khoa tài chính, tôi khoa ngoại ngữ, vốn chẳng có giao điểm gì.

 

Sau này tôi đến nhà học sinh dạy kèm, bắt gặp Chu Tử Diễm đang cuộn tròn trên sofa chơi game trong phòng khách.

 

Tôi đối đãi với cậu ấy rất lịch sự, dù sao tôi cũng là người đã lăn lộn ngoài xã hội một thời gian, giữ quan hệ tốt với cậu ấy cũng chẳng hại gì.

 

Biết đâu cậu ấy còn giúp tôi giới thiệu thêm vài mối gia sư không chừng.

 

Thấy tôi lớn hơn vài tháng, ban đầu cậu ấy cứ mở miệng ra là "Chị", "Chị".

 

Mới đầu tôi không quen lắm, đến khi vất vả lắm mới quen được thì cậu ấy lại không gọi "Chị" nữa...

 

Cậu trai này không có tật xấu gì lớn, chỉ là hơi độc mồm.

 

Nghe Chu Tử Việt nói cái miệng này của anh nó đã đuổi khéo không ít người theo đuổi, chiến tích lẫy lừng.

 

Dạo trước cậu ấy có chút xích mích với gia đình nên dọn ra ngoài ở.

 

Tôi hỏi cậu ấy một phú nhị đại sao lại phải đi ở ghép với người khác.

 

Cậu ấy chỉ bảo mình đang chuẩn bị khởi nghiệp, sẵn tiện trải nghiệm cuộc sống.

 

Xe rẽ vào đường chính, Chu Tử Diễm khẽ cau mày, liếc tôi một cái.

 

"Người đàn ông lúc nãy là ai thế?"

 

"Bạn học."

 

"Bạn học?" Cậu ấy khựng lại một chút, "Cái vẻ mặt này của chị không giống đi gặp bạn học, mà giống vừa đi dự đám tang về hơn."

 

Tôi không đáp lời, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Một lát sau, giọng nói lười biếng của cậu ấy lại vang lên:

 

"Khoác cái áo khoác ở ghế sau vào đi, để bị cảm lạnh thì tính cho ai?"

 

Tôi cúi đầu, mới nhận ra mình cứ nắm chặt chiếc áo khoác mỏng trên người suốt nãy giờ.

 

Cậu ấy chỉnh nhiệt độ trong xe tăng thêm hai độ.

 

"Chị thích anh ta à?"

 

Tôi bị câu hỏi không đầu không đuôi của Chu Tử Diễm làm cho luống cuống.

 

"Tôi từng theo đuổi anh ấy, nhưng anh ấy không thích tôi."

 

"Theo đuổi anh ta? Ánh mắt nhìn người của chị thế này sao không đi khám khoa mắt đi," Cậu ấy nhìn tôi một cái, tự luyến bảo, "Còn chẳng đẹp trai bằng tôi."

 

Theo tôi thấy, Ôn Hành và Chu Tử Diễm hoàn toàn không cùng một kiểu người.

 

Ôn Hành mang nét lạnh lùng, trầm mặc.

 

Còn Chu Tử Diễm thì nổi bật hơn nhiều, kiểu nhan sắc như có thể debut làm idol được vậy.

 

Xe dừng vào hầm gửi xe của chung cư, cái lẫy dây an toàn của tôi mãi mà không bấm mở ra được.

 

"Ngốc."

 

Chu Tử Diễm nghiêng người sang, một tay tựa vào lưng ghế của tôi, tay kia vươn tới.

 

Trong hầm xe ánh sáng mờ ảo, không nhìn rõ biểu cảm của cậu ấy.

 

Nhưng tôi có thể ngửi thấy mùi hương gỗ thoang thoảng trên áo khoác của cậu ấy.

 

"Diệp Sương, sau này những dịp như thế này, cứ nhắn cho tôi một tin."

 

Giọng nam trầm thấp như dán sát vào tai tôi, khiến người ta thấy tê dại.

 

Bầu không khí bỗng dưng trở nên ám muội lạ thường.

 

Thấy tôi không nói gì, cậu ấy lại đổi về giọng điệu lười biếng kia:

 

"Để tránh việc chị bị lạnh đến đổ bệnh, thằng nhóc Chu Tử Việt không có ai kèm bài tập về nhà, ngày nào cũng ở nhà làm phiền tôi."

 

Tôi: ......

 

06.

 

Sau khi công ty cũ phá sản, Trần Giai đã giới thiệu nội bộ cho tôi một công việc.

 

Hôm nay là ngày đầu tiên đi làm.

 

Vừa bước chân vào cửa công ty, tôi đã nghe thấy tiếng cười quen thuộc vọng lại từ phía cuối hành lang.

 

Ôn Hành đang trò chuyện vui vẻ với sếp trong văn phòng.

 

Hóa ra anh chính là đối tác mà công ty mới đã theo đuổi mấy tháng trời không hạ được trong lời kể của Trần Giai.

 

"Diệp Sương! Ở đây!"

 

Trần Giai vẫy tay gọi tôi từ sau bàn làm việc.

 

Vừa ngồi xuống, cô ấy đã thúc cùi chỏ sang, mắt híp lại cười tinh quái.

 

"Vừa nãy Ôn Hành đến tìm tớ, cậu đoán xem anh ấy nói gì?"

 

"Anh ấy hỏi tớ xem hiện tại cậu có bạn trai chưa đấy!"

 

Trần Giai hào hứng không kìm nén được, "Này, cậu nói xem có phải Ôn Hành có ý với cậu không?"

 

Tôi lắc đầu.

 

"Làm sao có thể chứ."

 

Nếu anh ấy có ý với tôi, vậy tại sao mười năm tôi ở bên cạnh, anh ấy lại chưa từng đáp lại?

 

"Vậy cậu nói xem, sếp muốn hợp tác với Ôn Hành lâu như vậy, sao tự dưng đúng lúc cậu vào công ty, anh ấy lại đồng ý ngay."

 

"Chắc là trùng hợp thôi."

 

"Trùng hợp?!" Trần Giai hít sâu một hơi, nhìn tôi như nhìn một khúc gỗ không thông suốt, "Sếp vừa mới muốn mời Ôn Hành đi ngâm suối nước nóng, cậu đoán xem anh ấy nói gì?"

 

"Nói gì?"

 

"Anh ấy bảo đã có phúc lợi tốt như vậy thì nên kéo cả đồng nghiệp toàn công ty đi cùng, đặc biệt là người mới!"

 

Tôi cụp mắt xuống, cười khổ:

 

"Anh ấy chỉ là không quen ở riêng với người không thân thôi."

 

Ôn Hành xưa nay vẫn vậy.

 

Anh rất chậm nhiệt với đa số mọi người.

 

Ngày trước đi tụ tập hay dã ngoại, anh luôn bảo lớp trưởng kéo theo một đám đông, để anh có thể lén lút trốn đi, tự tìm một góc mà ngồi một mình.

 

Ngoại trừ Diệp Thanh Thanh.

 

Cô ấy là ngoại lệ của anh.

 

Giây tiếp theo, màn hình điện thoại sáng lên.

 

Sếp bảo tôi vào văn phòng.

(0) Bình luận
Chương này chưa có bình luận nào
truyện cùng thể loại
SAU KHI BỊ TỪ CHỐI, TÔI KẾT...
Tác giả: 晴空一声笑 Lượt xem: 41,014
VÌ MUỐN VỨT BỎ ANH MÀ TÔI G...
Tác giả: Lượt xem: 2,506
LẠNH LÙNG VÔ TÌNH
Tác giả: Lượt xem: 4,103
ABO
Tác giả: 腐女实验室 Lượt xem: 18,260
Test 2
Tác giả: Lượt xem: 155
NGỌN ĐỒI XANH VỤT QUA
Tác giả: 南乔一木 Lượt xem: 11,337
CHÚNG TÔI CHIA TAY TRONG HO...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 10,996
LỤC TỔNG, TÔI KHÔNG MUỐN CH...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 33,124
VỰC THẲM SA NGÃ
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 12,406
Đang Tải...