Chương 3
Đăng lúc 16:28 - 25/12/2025
616
0

07.

Ngày thứ ba, tay ta vẫn được băng bó chặt chẽ.
 
Thân mặc áo trắng được Chi Hà dìu đến Ứng vương phủ.
 
Sau lưng còn có một đám lão bách tính đông nghẹt đang đợi xem náo nhiệt.
 
Người giữ cửa vừa thấy ta đến, lập tức đóng chặt cửa lớn.
 
Ta mỉm cười, biết ngay bọn họ sẽ làm ra bộ dạng không biết gì cả rồi đóng chặt cửa lớn mà.
 
Lúc nói chuyện, Trần Nguyên đã kéo ghế đến cho ta ngồi xuống.
 
Trong tay Chi Hà cầm chiêng trống bắt đầu gõ: “Đây là chuyện gì thế này hả ông trời ơi!”
 
“Tiểu thư nhà ta gả vào Ứng vương phủ bảy năm tận tâm tận lực chưa từng có một ngày lơ là! Bị lão vương phi làm khó bị vương gia lạnh nhạt bị tiểu vương gia buông lời cay đắng!”
 
“Đến cuối cùng mới phát hiện bản thân uống thuốc tránh thai bảy năm trời! Khó khăn lắm mới hòa ly, liền thấy của hồi môn của mình vẫn bị vương phủ nuốt trọn không còn lại chút gì! Đây rốt cuộc là đã tạo nghiệt gì vậy!”
 
Mọi người xung quanh lần lượt trợn tròn mắt:
 
“Vậy mà lại cho phu nhân mình uống thuốc tránh thai suốt bảy năm! Đây có phải là chuyện con người làm không?”
 
“Ứng vương phủ vậy mà cũng dùng của hồi môn của nhà vợ!”
 
“Không phải chứ? Vương phủ lớn như vậy sao lại làm ra chuyện hạ tiện như vậy?”
 
Ta ngồi trên ghế ở phía sau lau nước mắt: “Nếu như các vị không tin, có thể xem xem danh sách của hôi môn của ta năm đó, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng, bây giờ hòa ly lại không trả lại một phần, Ứng vương phủ này chính là chốn ăn thịt người mà!”
 
“Đáng thương cho ta một nữ tử không nơi nương tựa...”
 
Bá tánh bị cảm xúc của ta làm cho cảm động họ đều chỉ trỏ Ứng vương phủ.
 
Không bao lâu thì cửa lớn liền mở ra.
 
Người đi ra là ma ma bên cạnh lão vương phi, bà ấy tươi cười: “Vương phi sao lại ngồi ở bên ngoài, lão vương phi rất nhớ người đấy mời người vào trong.”
 
Trần Nguyên lập tức rút kiếm ra chắn ở trước mặt ta, nụ cười trên mặt ma ma cứng lại.
 
Ta nói: “Ngươi còn chưa biết nhỉ? Ta đã hòa ly với vương gia các người rồi không còn là Ứng vương phi nữa, lần sau đừng có gọi nhầm nữa.”
 
“Nếu như lão vương phi không chịu ra đây gặp ta, vậy ta vào trong gặp bà ấy là được rồi.”
 
Ứng vương phủ y hệt như lúc ta rời đi.
 
Từng bông hoa ngọn cỏ đều do ta dày công chăm sóc.
 
Còn bây giờ, người ngồi bên cạnh lão vương phi đã trở thành Tống Thi Vân.
 
Nàng ta mặc y phục thêu chỉ vàng, trên đầu cài trâm bảo thạch, ngồi cạnh lão vương phi tươi cười rạng rỡ.
 
Ta tiến tới vài bước: “Thảo dân tham kiến lão vương phi.”
 
Bà ấy xem như không nghe thấy vẫn cứ nói chuyện với Tống Thi Vân.
 
Ta lại tiến thêm vài bước đi đến trước mặt lão vương phi: “Thảo dân tham kiến lão vương phi! Lão vương phi lớn tuổi rồi nên lỗ tai điếc không nghe thấy sao?”
 
Lão vương phi cau mày: “Kỷ Lâm Điệu! Bây giờ ngươi ngày càng không biết quy tắc rồi phải không? Không thấy còn có khách ở đây sao?”
 
Tống Thi Vân cười nhẹ: “Không sao đâu lão vương phi, có lẽ tỷ tỷ tâm trạng không tốt.”
 
Ta mỉa mai nói: “Đừng có tỷ tỷ muội muội nữa, ngươi là thiếp của Tiêu Ngọc Từ nhưng ta không phải là thê của hắn, vẫn nên tuân theo quy tắc gọi ta một tiếng Kỷ cô nương đi.”

08.

Tống Thi Vân cắn môi vô cùng đáng thương mà nhìn ta: 

“Xem ra Ứng vương phi không hoan nghênh muội muội ở đây, đã làm phiền rồi, muội muội xin cáo lui.”
 
Nói thế liền quay người muốn đi.
 
“Trần Nguyên.”
 
Trần Nguyên lập tức rút kiếm ra cản đường đi của nàng ta.
 
Lão vương phi giật mình, vô cùng tức giận mà chỉ vào ta: “Ngươi dám động tay ở Ứng vương phủ?!”
 
Ta đáp: “Đã nói nhiều như vậy vẫn không hiểu tiếng người phải không?”
 
“Đầu tiên, ta và Tiêu Ngọc Từ đã hòa ly rồi, không còn quan hệ gì với Ứng vương phủ của các người cả.”
 
“Thứ hai, ngươi! Còn có ngươi! Đừng có ở đây ăn nói mỉa mai nhận vơ thân thích gì đó hòng có thể chiếm lấy của hồi môn của ta không trả.”
 
“Cuối cùng, danh sách của hồi môn ta mang đến rồi, nhanh chóng bù đủ cho ta để ta mang đi, nếu không thì dù cho làm loạn đến cả thành đều biết khiến Ứng vương phủ mất hết mặt mũi, ta cũng sẽ lấy lại của hồi môn!”
 
Lão vương phi làm sao nỡ số ngân lượng này, Tống Thi Vân, lau nước mắt ngồi bên cạnh, tình cảnh cứ tiếp tục căng thẳng như vậy.
 
Lão vương phi sắc mặt không vui: “Ai cho phép ngươi hòa ly với Ngọc Từ? Trên đời này không có đạo lý nữ tử hòa ly!”
 
“Ấn quan người cũng không nhận sao?”
 
“Ấn quan gì chứ? Ta chỉ biết xuất giá tòng phu! Cô nương đã gả đi rồi nhà mẹ không nói hưu thê gì cả thì ngươi đừng hòng thoát khỏi cái tiếng Ứng vương phi!”
 
“Vậy sao? Quy tắc do trẫm lập ra cũng không có tác dụng sao?”
 
Lúc giọng nói truyền tới ta ngơ ra, quay đầu lại chỉ thấy Tiêu Ngọc Từ cùng một người đi vào.
 
Người đó mặc tư phục màu vàng, mang theo chút ý cười nhàn nhạt đi đến, chính là đương kim hoàng đế Tiêu Ngọc Tu.
 
Tiêu Ngọc Tu nói: “Không cần đa lễ, lão vương phi vẫn không biết lễ nghĩa như vậy.”
 
Lão vương phi từ lỗ mũi hừ lạnh một tiếng, không tình nguyện mà đáp: “Chuyện này vẫn là chuyện nhà của lão thân...”
 
“Vậy sao? Kỷ cô nương cũng cảm thấy như vậy sao?”
 
Ta vẫn bình tĩnh: “Thảo dân đã lấy được thư hòa ly do quan phủ phê chuẩn từ lâu, không còn chút dây dưa với Ứng vương phủ.”
 
Tiêu Ngọc Tu nói: “Ngọc Từ cảm thấy sao?”
 
Sắc mặt Tiêu Ngọc Từ tái xanh, đôi môi tái nhợt, trông giống như là mắc bệnh nặng vậy.
 
Lúc này sắc mặt khó chịu, thờ ơ mà nhìn ta: “Tất nhiên là vậy.”
 
“Nếu đã như vậy, thì hãy đem của hồi môn của Kỷ cô nương trả lại đi.”
 
Ta kiểm tra của hồi môn xong liền rời khỏi Ứng vương phủ.
 
Bọn ta rời kinh thành một đường nam hạ đi thẳng về Giang Nam.
 
Sau đó ta liền sắp xếp năm mươi vạn lượng bạc trắng viết một lá thư cảm tạ truyền vào cung.
 
Đây là giao dịch giữa ta và Tiêu Ngọc Tu.
 
Ta thà rằng tặng cho hắn, cũng không muốn chút của hồi môn của mình bị Ứng vương phủ ngồi không ăn hết.
 
Càng huống hồ, báo ứng của Ứng vương phủ vẫn còn ở phía sau.

09.

Không còn của hồi môn của ta, Ứng vương phủ chỉ còn cái vỏ rỗng giống như là một con hổ giấy vậy.
 
Sau khi ta đi không quá nữa tháng, Tống Thi Vân lấy cả Thanh Tuyền sơn trang làm của hồi môn gả vào đó, không bao lâu liền mang thai.
 
Chưa được ba tháng, lại ly kì mà sảy thai.
 
Ngay giây phút then chốt này, Tiêu Ngọc Từ lại bệnh nặng quấn thân bệnh không dậy nổi.
 
Dần dần trên tay trên mặt trên người bắt đầu mọc những vết lõm màu đen.
 
Tìm danh y khắp nơi cũng đều bó tay.
 
Tiêu An Sách và Tống Thi Vân hai người họ cũng có triệu chứng như vậy, nhưng mà nhẹ hơn rất nhiều so với Tiêu Ngọc Từ.
 
Đây đều là nhờ vào cái túi thơm mà ban đầu ta thêu lại cho hắn.
 
Bên trong có chứa bí độc của phương bắc, đeo lâu bên mình sẽ sinh ra những vết lõm màu đen, toàn thân đau đớn không xuống giường nổi.
 
Lâu dần sẽ ói mửa tiêu chảy, dần dần sẽ ăn không ngon miệng, ngày càng ốm yếu đến chết.
 
Người thân cận với hắn cũng sẽ xuất hiện những đủ loại triệu chứng.
 
Hôm nay trời nắng, sau khi ta quay về Trần gia liền tiếp tay sản nghiệp của Trần gia.
 
Cửa hiệu cũng mở đến kinh thành, chuyến này vào kinh chính là để chọn địa điểm.
 
Vừa vào thành liền bị tiếng vang của một nơi thu hút.
 
Chính là cửa của Ứng vương phủ.
 
Mấy chiếc xe ngựa dừng ở trước cửa, Tống thi Vân đeo khăn che mặt bước ra, sau lưng là tiếng kêu của lão vương phi và Tiêu An Sách.
 
“Tống Thi Vân! Hôm nay ngươi dám bước ra khỏi cửa Ứng vương phủ lão thân nhất định sẽ khiến Thanh Tuyền sơn trang của ngươi không có chỗ đứng trong kinh!”
 
“Mẫu thân người đừng đi đừng đi mà, người đi rồi Sách nhi phải làm sao?”
 
Tống Thi Vân một chân đá vào ngực của Tiêu An Sách: “Ta khinh! Ai là mẫu thân của ngươi? Nếu không phải ngươi đẩy ta xuống cầu thang! Thì ta có sảy thai không?”
 
“Còn có lão bà ngươi! Muốn dùng đồ tốt ăn ngon mặc đẹp, ta thật sự là mù mắt mới gả vào đây, Ứng vương phủ to như vậy căn bản không có chút ngân lượng nào!”
 
Lão vương phi bị chọc tức đến liên tục ho khan.
 
Tiêu An Sách khóc mà ôm lấy chân của Tống Thi Vân: “Vậy người cũng không cần phụ vương nữa sao? Không phải lúc trước người rất thích ông ấy sao?”
 
Tống Thi Vân lườm một cái: “Bệnh tật đến sắp chết rồi ai còn thích hắn chứ? Không phải hắn luôn nhắc đến muốn tìm Kỷ Lâm Điệu sao? Để hắn tự đi mà tìm.”
 
“Cút đi đừng có kéo ta.”
 
Tống Thi Vân dọn đi mọi thứ của Ứng vương phủ, lão vương phi được dìu về, liền thấy trong sân loạn hết cả lên liền trực tiếp ngất lịm đi.
 
Trên mặt Tiêu An Sách cũng có vài vết lõm màu đen nho nhỏ, lau nước mắt về đến vương phủ.
 
Ta nghiêng người hỏi Trần Nguyên: “Tiêu Ngọc Từ có phải sắp chết rồi không?”
 
“Chắc là sắp rồi.”
 
“Ngươi sắp xếp một chút, ta muốn gặp hắn một lần.”
 
Chi Hà tức giận nói: “Cô nương còn đến gặp hắn làm gì?”
 
Ta cười nhạt nói: “Người ta ghét nhất sắp chết rồi, đến để hắn xem xem ta sống tốt đến mức nào.”
 
Đôi mắt Chi Hà sáng lên: “Chỉ nghe thôi đã rất sảng khoái rồi hahaha.”

(0) Bình luận
Chương này chưa có bình luận nào
truyện cùng thể loại
TỐT HƠN LÀ NÊN GẶP ĐÚNG THỜ...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 16,420
CON RỐI
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 1,011
HOA CÁCH TANG NỞ RỘ
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 8,699
NHỮNG KỶ NIỆM XƯA CŨ
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 6,807
TRA CÔNG ALPHA HẬN TÌNH
Tác giả: 腐女实验室 Lượt xem: 20,269
NÚI VÀ SÔNG BỊ CHIA CẮT
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 8,922
TÌNH YÊU RÀNG BUỘC
Tác giả: Lượt xem: 10,887
LỜI ƯỚC HẸN NĂM XƯA
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 19,021
NAM SUDAN
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 7,061
EM ĐÃ CÓ CON ĐƯỜNG KHÁC
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 3,727
Đang Tải...