Chương 2
Đăng lúc 16:28 - 25/12/2025
591
0

04.

Sáng sớm, ngoài đại lý tự vang lên tiếng trống đinh tai nhức óc.
 
Tùng!
 
Tùng!
 
Tùng!
 
Từng tiếng một truyền đến đại sảnh.
 
Bá tánh bắt đầu tụ lại, có một số người nhận ra ta, nói:
 
“Đây không phải là Ứng vương phi sao? Sao nàng ta lại mặc một thân áo trắng thế?”
 
“Y phục không chỉnh tề, trái với đức hạnh, Ứng vương điện hạ sao lại cưới một vương phi như vậy chứ?”
 
Trương đại nhân chạy ra ngoài: “Người nào đang đánh trống?”
 
Ta quỳ xuống: “Thảo dân Kỷ Lâm Điệu.”
 
“Thì ra là Ứng vương phi, có oan khuất gì thì phái hạ nhân trong nhà đi một chuyến là được rồi, sao lại đích thân đến chứ?”
 
Ta cười nhạt: “Hôm nay thảo dân đến, là vì muốn hòa ly với Ứng vương.”
 
Quần chúng vây xem bắt đầu bùng nổ:
 
“Hòa ly!? Nàng ta vậy mà lại muốn hòa ly với Ứng vương?”
 
“Vì chút chuyện này mà đến đại lý tự, làm ầm ĩ đến gà chó không yên, cưới một nữ nhân như vậy thật là gia môn bất hạnh!”
 
“Nếu không phải chịu ấm ức tột độ đi đến đường cùng, thì sao nữ tử lại có thể lấy thanh danh của mình để mạo hiểm đến đại lý tự xin đại nhân làm chủ chứ?”
 
“Đúng vậy đúng vậy, theo ta thấy Ứng vương phi thật sự là nữ trung hào kiệt!”
 
Trương đại nhân ngơ ra: “Nữ tử hòa ly dù cho là đúng sai phải trái thì đều phải chịu hình phạt kẹp tay chặt ngón, vương phi người...”
 
Ta cười nhạt gật đầu: “Ta biết, bắt đầu đi.”
 
Trương đại nhân cho rằng ta không biết tính nghiêm trọng của chuyện này, gấp rút giải thích: “Kẹp tay và chặt ngón tay cả hai đều là hình phạt cực kì nghiêm trọng, vương phi suy nghĩ lại đi!”
 
Ta gật đầu: “Ta biết Trương đại nhân, sau này vẫn mong ngài gọi ta là Kỷ cô nương.”
 
Trương đại nhân thở dài một tiếng rồi xoay người: “Được thôi.”
 
Mười ngón tay liền trái tim nỗi đau nhói tim, ta cắn chặt răng.
 
Chỉ cần hơi dùng sức, ta đã không nhịn được mà gào thét thành tiếng.
 
Giọt mồ hôi to như hạt đậu từ trên mặt rơi xuống.
 
Đôi môi tái nhợt, ngón tay sưng phồng.
 
Sau khi chịu phạt kẹp tay nửa canh giờ, chính là phải chặt đứt ngón tay.
 
Chi Hà đỡ lấy ta, nước mắt không kìm được mà tuôn rơi.
 
Ta còn có tâm trạng mà an ủi nàng ấy: “Đừng khóc nữa Chi Hà, nước mắt rơi lên ngón tay hơi đau.”
 
Chi Hà lập tức ngừng khóc.
 
Hình phạt chặt ngón tay sẽ tàn nhẫn chém đứt ngón tay út của người khác.
 
Vì biểu hiện rõ sự quyết tâm của nữ tử.
 
Đao hạ xuống, ngón tay út lập tức đứt lìa, lăn xuống đất.
 
Máu tươi phun ra, mọi người xung quanh đều nhát gan mà che mắt lại.
 
Chi Hà khóc mà băng bó cho ta, Trương đại nhân bước đến: “Ứng ... Kỷ cô nương, hạ quan đã dặn dò người đi đóng dấu rồi.”
 
“Ngón tay út này...”
 
Ta thở một hơi dài nói: “Chôn nó đi, chôn cùng với kí ức trước đây, từ đây về sau, ta sẽ không còn là người của Ứng vương phủ nữa.”
 
Cho đến khi thư hòa ly đã được đóng dấu quan đưa đến tay ta, ta mới lộ ra nụ cười hài lòng nhẹ nhõm.
 
Cuối cùng ... cuối cùng có thể quay về làm Kỷ Lâm Điệu rồi.
 
Đột nhiên ngoài cửa truyền đến tiếng xôn xao.
 
Vậy mà lại là Kỷ gia, Tiêu Ngọc Từ Tiêu An Sách và Tống Thi Vân cũng có mặt.
 
Phụ thân của ta nổi giận không thôi chỉ vào ta: “Đứa con ngỗ nghịch không biết xấu hổ này! Ngươi muốn tạo phản sao?”

05.

Tiêu Ngọc Từ sắc mặt phức tạp mà nhìn ta, chắc hẳn là không ngờ đến vậy mà ta thật sự thà chịu hình phạt kẹp tay chặt ngón cũng phải hòa ly.
 
Kỷ phụ nói: “Đều là lão phu không biết dạy dỗ, nên mới nữ nhi phạm lỗi tày trời như vậy, nữ nhi này sẽ giao cho Ứng vương xử lý, muốn chém muốn giết Kỷ gia đều không nói một lời!”
 
Tiêu Ngọc Từ thờ ơ đáp: “Lỗi của một mình nàng ta không thể trách Kỷ gia, đưa Ứng vương phi về phủ.”
 
Ta lấy thư hòa ly ra: “Ta và ngươi đã hòa ly, giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng, ta và ngươi đã không còn quan hệ gì nữa!”
 
“Bổn vương không nhận.”
 
“Vương gia đã lớn đến mức luật pháp do thánh tổ hoàng đế đặt ra cũng không nhận sao?”
 
Tiêu Ngọc Từ hừ lạnh một tiếng đang định nói chuyện: “Bây giờ nàng nhận sai, bổn vương còn có thể không nhắc chuyện cũ vẫn xem nàng là Ứng vương phi.”
 
Ta còn chưa kịp mở miệng, Tống Thi Vân đứng bên cạnh đột nhiên chạy đến trước mặt ta:
 
“Chẳng lẽ tỷ tỷ là tức giận vì muội muội và vương gia tiếp xúc quá thân mật nên mới muốn hòa ly?”
 
Nàng ta nước mắt lưng tròng: “Đều là muội muội không tốt, nếu như vì thế mà khiến giữa tỷ tỷ và vương gia xảy ra hiềm khích mới thật sự là tội lỗi.”
 
Ta nói: “Chi Hà.”
 
Chi Hà lập tức tiến đến một chân đá nàng ta văng ra.
 
Tiêu Ngọc Từ và Tiêu An Sách cuối cùng cũng có phản ứng, tiến tới hai bước ôm Tống Thi Vân vào lòng: “Ả độc phụ ngươi! Lại dám động tay với Thi Vân!”
 
Hắn còn muốn nói gì đó.
 
Tống Thi Vân nắm lấy cổ áo hắn bật khóc: “Vương gia, ta ... ngực ta đau quá ... ta sẽ không sao chứ? Chẳng lẽ ta sắp chết rồi sao?”
 
“Không sao đâu Thi Vân, ta sẽ đưa nàng đi tìm đại phu.”
 
Tiêu Ngọc Từ bế Tống Thi Vân rời đi.
 
Tiêu An Sách nhìn ta một cái, lập tức đi theo họ.
 
Ta cười châm biếm: “Người không biết còn tưởng Tống Thi Vân mới là người của Ứng vương phủ đấy.”
 
Sắc mặt của bá tánh mỗi người một kiểu, dù là ai cũng có thể nhìn ra thái độ của Ứng vương đối xử với ta và Tống Thi Vân có sự khác biệt to lớn.
 
Kỷ phụ nhìn Tiêu Ngọc Từ rời đi, tức đến bốc khói: “Người đâu, bắt nữ nhi ngỗ nghịch này về từ đường Kỷ gia tự kiểm điểm thật tốt cho ta!”
 
“Ta xem ai dám động đến tiểu thư của bọn ta!”
 
Chi Hà thấy có người đến, liền mừng ra mặt: “Trần đại ca!”
 
Trần Nguyên đưa một đám người đi đến trước mặt ta: “Tiểu thư, thuộc hạ đến trễ rồi.”
 
Kỷ phụ tức giận: “Ngươi muốn hòa ly với Ứng vương là vì tên nam nhân này sao?”
 
Trần Nguyên đáp: “Kỷ đại nhân không nhận ra ta sao? Hay là để ta giúp ngài nhớ lại, hai mươi bảy năm trước Kỷ đại nhân đã cưới đại tiểu thư Trần gia ta làm thiếp thất, nhưng chỉ ba năm đại tiểu thư đã...”
 
“Trần Nguyên!” Kỷ phụ lập tức ngắt lời hắn, “Đừng có ăn nói xằng bậy ở đây!”
 
Mẫu thân của ta chính là đại tiểu thư của Trần gia ở Giang Nam, tuy là thương nhân, nhưng gia tài đồ sộ.
 
Năm đó bị Kỷ phụ lừa dối, một lòng một dạ muốn gả cho ông ấy.
 
Mang theo của hồi môn một mình vào kinh gả vào Kỷ gia.
 
Chỉ mới ba năm liền đã qua đời.
 
Chỉ bỏ lại một mình ta lớn lên ở Kỷ gia.
 
Của hồi môn cũng bị Kỷ gia nuốt trọn.
 
Kỷ phụ nhìn ta một cái rồi phất áo rời đi: “Từ đây về sau Kỷ gia không còn đứa con ngỗ nghịch như ngươi nữa! Là sống hay chết cũng không liên quan gì đến Kỷ gia nữa!”
 
Đều đi hết rồi.
 
Bá tánh cũng lần lượt tản đi.
 
Trần Nguyên đỡ ta dậy: “Đi thôi tiểu thư, đại phu đang đợi ở trên xe ngựa.”

06.

“Đáng ghét, người người nhà nhà đều nói không có thuốc, ta thấy bọn họ là phân biệt đối xử sợ Tiêu Ngọc Từ trả thù thì có!”
 
Chi Hà tức giận mà cùng Trần Nguyên bước vào phòng, Trần Nguyên ra hiệu nàng ấy nhỏ tiếng một tí.
 
Ta đáp: “Không sao, trước hết hãy dùng tạm thuốc cũ để cầm cự một thời gian, qua vài hôm hẳn ra khỏi thành.”
 
“Số thuốc mua từ Giang Nam ngày mai sẽ đến kinh thành, đến lúc đó sẽ không cần nhìn sắc mặt của Tiêu Ngọc Từ nữa.” 

Trần Nguyên nói, “Đợi vết thương của tiểu thư đỡ hơn một chút, chúng ta sẽ quay về Giang Nam, nơi đó khí hậu dễ chịu thích hợp để dưỡng bệnh.”
 
Ta gật đầu.
 
“Chỗ này ... là Trần gia sao?”
 
“Ngươi là ai?”
 
Trần Nguyên lập tức đứng dậy phòng bị.
 
Người bên ngoài đáp: “Ta là quản gia của Ứng vương phủ, có lời muốn nói trực tiếp với Ứng vương phi.”
 
Chi Hà tức giận: “Cô nương nhà ta không có gì để nói với ngươi cả!”
 
Quản gia phụt cười: “Vương phi không cần gắng gượng, với thủ đoạn của vương gia nhất định người không thể gắng gượng quá ba ngày ở kinh thành, cúi đầu với vương gia nhận sai không phải là được rồi sao? Người vẫn là Ứng vương phi cao cao tại thượng.”
 
Ta mỉa mai mà bật cười: “Cao cao tại thượng? Ngươi cũng là người già trong Ứng vương phủ rồi, ta ở Ứng vương phủ có đãi ngộ gì, trong thuốc an thai hàng ngày bị trộn thêm những gì, thái độ của cha con Tiêu Ngọc Từ đối với ta ra sao chẳng lẽ ngươi không biết, cần gì đến khuyên ta?”
 
Quản gia đáp: “Tóm lại, lời nói đã truyền xong, lão nô quay về trước vậy, nếu như vương phi nghĩ thông rồi, lúc nào cũng có thể đến Ứng vương phủ tìm lão nô.”
 
“Đợi đã.”
 
Quản gia quay người muốn đi, nghe thấy tiếng của ta khóe môi vô tình cong lên: “Vậy có phải tốt không...”
 
Ta lấy ra thư hòa ly đã nhuốm máu cùng với danh sách của hồi môn đưa cho ông ấy: “Phiền ngươi đưa cho Tiêu Ngọc Từ, ba ngày sau ta sẽ đến lấy lại của hồi môn của ta, hi vọng đến lúc đó hắn có thể trả lại đủ.”
 
“Người ... người! Vương phi người đây là muốn đâm đầu vào chỗ chết mà!”
 
Trước đây quản gia giúp ta quản lý Ứng vương phủ, biết rất rõ Ứng vương phủ bây giờ chẳng qua chỉ là cái vỏ rỗng.
 
Ta cười nhạt đáp: “Trên đời này không có đạo lý nào mà sau khi hòa ly nhà chồng vẫn chiếm lấy của hồi môn của con dâu không buông cả.”

(0) Bình luận
Chương này chưa có bình luận nào
truyện cùng thể loại
NGOAN NGOÃN CHỜ ĐỢI
Tác giả: Lượt xem: 8,175
KHỞI ĐẦU
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 22,106
KHÔNG CÓ TƯƠNG LAI
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 42,839
CÔ GÁI NGỐC A XU
Tác giả: 如火如茶 Lượt xem: 6,706
HƯỚNG VỀ TƯƠNG LAI
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 7,363
SAU KHI TÔI GẢ CHO GÃ CHIA ...
Tác giả: Lượt xem: 25,219
HẸN KHÔNG GẶP LẠI
Tác giả: Lượt xem: 17,624
GIÓ VÀ TUYẾT THỔI TAN ĐI CH...
Tác giả: 佚名 Lượt xem: 15,110
TÔI ĐƯỢC CHÔN CẤT VÀO NGÀY ...
Tác giả: 听南舟 Lượt xem: 5,167
TRONG GIẤC MƠ CỦA ANH EM VẪ...
Tác giả: Lượt xem: 14,210
Đang Tải...