Anh bạn trai nghèo rớt mồng tơi bị tôi đá năm xưa giờ đã trở thành Thiếu tướng quân khu.
Trong một chương trình phỏng vấn quân sự, người dẫn chương trình hỏi anh điều gì khiến anh muốn cảm ơn nhất.
Anh nói: "Cảm ơn bạn gái cũ của tôi. Vì bị cô ấy bỏ rơi đã cho tôi biết rằng tiền bạc và quyền lực mới là những thứ quan trọng nhất trên thế giới này."
Câu nói vừa thốt ra, dư luận bùng nổ.
Có người bắt đầu lùng sục danh tính của tôi và phát hiện ra tôi đã sa sút đến mức đi làm "streamer gợi cảm".
Ngay lúc tôi đang đối diện với ống kính để kéo thấp cổ áo xuống, một dòng bình luận bất ngờ hiện lên trên màn hình:
"Ôn Trĩ Ninh, năm đó cô chê tôi chỉ là một thằng lính nghèo hèn không một xu dính túi mà đòi chia tay, giờ cô đã hối hận chưa?"
Tôi nhìn chằm chằm vào cái ID quen thuộc đó, ngẩn người mất nửa nhịp. Tôi rũ mắt nhìn tờ hóa đơn chi phí khổng lồ để thay tim nhân tạo đặt trên bàn, khẽ nhếch môi:
"Tất nhiên là hối hận rồi."
——
01.
Mọi người đều nghĩ tôi sẽ cầu xin quay lại, nhưng tôi lại lạnh nhạt lên tiếng:
"Tôi hối hận vì lúc chia tay đã không đòi thêm tiền."
"Cố Trường Châu, giờ anh đã là Thiếu tướng quân khu rồi, chắc là giàu lắm nhỉ? Tặng tôi một trăm cái 'Carnival' (quà tặng giá trị cao trên livestream) được không?"
Có lẽ Cố Trường Châu không ngờ tôi lại thẳng thừng đến thế, mãi một lúc sau anh mới trả lời một câu:
"Ôn Trĩ Ninh, cô thật khiến tôi cảm thấy buồn nôn."
Dòng chữ ngắn ngủi ấy giống như một viên đạn, bắn xuyên qua lồng ngực tôi. Ngón tay tôi giấu dưới gầm bàn bắt đầu run rẩy.
Cố Trường Châu không biết rằng, năm đó chính tôi đã giấu tất cả mọi người, đem trái tim của mình thay cho anh khi anh bị trúng đạn.
Giờ đây, trái tim nhân tạo kém chất lượng của tôi đã cạn kiệt năng lượng, con đường sống duy nhất là tốn một triệu tệ để cấy ghép tim nhân tạo nhập khẩu mới.
Một trăm cái Carnival nhận về tay được 150.000 tệ. Một triệu tệ thì cần đến 1.500 cái. Đối với một streamer nhỏ, gom đủ số tiền này trong một tháng chẳng khác nào chuyện viễn tưởng.
Đợi đến khi tôi ngẩng đầu lên mới phát hiện màn hình đã tối đen, phòng livestream của tôi đã bị khóa 30 ngày vì bị báo cáo ác ý.
Con đường kiếm tiền duy nhất của tôi cũng mất rồi.
Tôi nằm trên chiếc sofa cũ bong tróc trong căn nhà thuê, nhìn chằm chằm vào màn hình đen ngòm một hồi lâu, sau đó cầm điện thoại lên bắt đầu tìm kiếm thông tin giảm giá của các nghĩa trang.
Đang lướt màn hình, thẻ ngân hàng bỗng nhiên báo nhận được 100.000 tệ. Là Cố Trường Châu chuyển đến. Lời nhắn chỉ có hai chữ: 【Xong nợ.】
Tôi tự giễu cợt nhếch môi, tìm phương thức liên lạc của Cố Trường Châu, gửi một câu: 【Cảm ơn.】
Tôi cúi đầu nhìn màn hình điện thoại, số dư tài khoản là 100.200 tệ, cách con số triệu tệ để thay tim còn xa vạn dặm. Thế là tôi nhấn vào khung chat với môi giới nghĩa trang, hỏi xem 100.000 tệ thì mua được loại mộ như thế nào.
Ngày hôm sau, tôi đi đến nghĩa trang ngoại ô thành phố.
Tôi ưng ý một mảnh đất, yên tĩnh, hướng Nam, bên cạnh còn có một cây hoa dành dành.
Hồi trước, mỗi khi Cố Trường Châu kết thúc đợt huấn luyện dã ngoại trở về, anh luôn mang cho tôi một nhành hoa dành dành.
Anh nói tôi giống như loài hoa này, thuần khiết lương thiện, mãi mãi trắng trong không tì vết. Anh hứa sau này lên chức có tiền sẽ mua một cái sân nhỏ, trong sân trồng đầy hoa dành dành.
Tiếc thay, kiếp này tôi không đợi được nữa rồi.
Tôi đặt tiền cọc. Khi người môi giới đang giúp tôi làm thủ tục, phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân quen thuộc.
Tôi quay người lại, thấy Cố Trường Châu và Giang Niệm Vi cùng nhau đi tới.
Tôi đã thấy cô ấy trên tin mạng quân đội — thiên kim của Tham mưu Giang, cũng là vị hôn thê của Cố Trường Châu.
Giang Niệm Vi mặc một chiếc váy trắng, hốc mắt đo đỏ, trong lòng ôm một hộp tro cốt có gắn huy hiệu quân khu, trên hộp dán ảnh một chú chó nghiệp vụ.
Cố Trường Châu chú ý đến tôi, chân mày nhíu chặt lại.
Giang Niệm Vi lại chỉ vào mảnh đất tôi vừa chọn, giọng nói mang theo tiếng nấc, nũng nịu nói:
"Trường Châu, Tiểu Bạch lúc sống thích phơi nắng nhất, em muốn chỗ này."
Cố Trường Châu lập tức đồng ý: "Được, mua cho em."
Người môi giới vẻ mặt khó xử: "Thiếu tướng Cố, mảnh đất này đã được cô Ôn đây đặt trước rồi."
Cố Trường Châu mặt không cảm xúc, giọng điệu mang theo sự quyết đoán đặc trưng của quân nhân: "Tôi trả gấp ba."
Tôi nhìn chằm chằm vào tờ đơn thông tin mới viết được một nửa, hít sâu một hơi, gượng ra một nụ cười:
"Cố Trường Châu, anh có tiền có thế, chi bằng cho tôi mượn thêm 100.000 nữa, tôi đi mua chỗ khác."
Tôi không muốn tranh, cũng tranh không nổi.
Sắc mặt Cố Trường Châu lập tức trầm xuống như đầm nước lạnh, lớn tiếng chất vấn:
"Ôn Trĩ Ninh, cô cố ý theo dõi tôi đến đây chỉ để làm tôi chướng mắt đúng không?"
Tôi vội vàng lắc đầu, định nói gặp anh ở đây chỉ là trùng hợp, nhưng anh không tin. Cố Trường Châu đanh mặt lại:
"Tôi sẽ không cho cô thêm một xu nào nữa."
Anh nói với viên cảnh vệ bên cạnh: "Đuổi cô ấy ra ngoài."
Hai viên cảnh vệ tiến lên, nhấc bổng tôi kéo ra ngoài. Tôi muốn vùng vẫy nhưng toàn thân không còn chút sức lực nào, cuối cùng bị ném mạnh ra ngoài cổng nghĩa trang.
02.
Ngày hôm sau, tôi mang theo 200 tệ cuối cùng đến bệnh viện tổng hợp quân khu.
Đứng trước quầy thu ngân, nhìn hóa đơn thuốc tháng này tổng cộng là 890 tệ, mặt tôi cắt không còn giọt mzáu.
Tiền mua thuốc giảm đau tháng này còn thiếu hơn một nửa. Tôi nắm chặt điện thoại, há miệng nhưng không biết phải mở lời thế nào.
Lúc này, phía sau vang lên tiếng tán gẫu của các y tá.
"Nghe nói gì chưa? Vị hôn thê của Thiếu tướng Cố hôm qua xuống lầu bị trẹo chân, Thiếu tướng đã mời các chuyên gia từ ba quân khu về hội chẩn ngay trong đêm đấy."
"Vì việc này mà Thiếu tướng Cố cả đêm không chợp mắt, cứ túc trực bên cạnh Giang Niệm Vi. Sáng nay anh ấy còn tự tay đút cháo cho cô ấy nữa. Cô Giang chỉ thuận miệng nói đau chân một câu, Thiếu tướng đã điều ngay kỹ thuật viên vật lý trị liệu cao cấp từ tổng bộ đến, đúng là nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa."
Tôi ngẩn người tại chỗ, nghe không sót một chữ. Ngày trước khi tôi bị thương lúc làm nhiệm vụ, Cố Trường Châu không có tiền, nhưng anh đã cõng tôi đi bộ 5 cây số đường núi để tìm bác sĩ.
Giờ đây anh ở vị trí cao sang, người anh nâng niu trong lòng không còn là tôi nữa.
"Thưa cô, cô có nộp tiền nữa không?"
Tôi sực tỉnh, quét 200 tệ duy nhất mình có: "Tôi chỉ lấy lượng thuốc của 10 ngy."
Y tá nhìn tôi một cái, rồi đưa thuốc ra khỏi cửa sổ.
Tôi cầm thuốc đi ra đại sảnh bệnh viện, ngồi bệt xuống bậc thềm. Trời tháng Ba, nắng rất đẹp nhưng tôi lại thấy lạnh đến thấu xương.
Tôi mua một chai nước khoáng từ cửa hàng tiện lợi bên đường, nuốt thuốc cùng nước lạnh.
Viên thuốc kẹt ở cổ họng, đắng đến mức tôi cau mày.
Vừa nuốt xuống, trước mặt bỗng đổ xuống một bóng đen.
Tôi ngẩng đầu, thấy Cố Trường Châu đứng trước mặt, sắc mặt âm trầm như bầu trời trước cơn bão.
"Ôn Trĩ Ninh, cô theo dõi tôi?"
Tôi theo bản năng giải thích: "Tôi không có..."
Cố Trường Châu nhíu mày ngắt lời: "Không cố ý theo dõi mà lại trùng hợp thế sao? Cô rốt cuộc muốn làm gì?"
Nói xong, ánh mắt anh rơi vào hộp thuốc trên tay tôi. "Cái gì đây?"
Anh giật phắt lấy hộp thuốc, còn chưa nhìn rõ chữ trên đó đã cười lạnh: "Ôn Trĩ Ninh, cô tưởng chạy đến cổng bệnh viện chuẩn bị đạo cụ giả vờ đáng thương thì tôi sẽ mủi lòng sao?"
"Đây là thuốc giảm đau, không phải đạo cụ."
Không đợi tôi nói hết câu, Cố Trường Châu đã giơ tay ném hộp thuốc vào thùng rác bên cạnh. Tôi nhào tới định nhặt, anh túm chặt cánh tay tôi, lôi tôi đến bãi đậu xe, tống vào ghế sau.
Chiếc xe lao vun vút đến đại viện quân khu. Vừa dừng hẳn, Cố Trường Châu đã xuống xe lôi tôi ra, đi thẳng vào nơi ở của anh.
Trong phòng khách bày đầy hoa hồng, hương thơm nồng nặc đến mức nghẹt thở.
Khoảnh khắc ngửi thấy mùi hoa, bước chân tôi khựng lại, hơi thở tức khắc như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi bị dị ứng hoa hồng, nghiêm trọng đến mức chỉ cần tiếp xúc với phấn hoa là sẽ bị sốc phản vệ.
Ngày trước, Cố Trường Châu từng dùng tiền phụ cấp tích góp được để mua một bó hoa hồng giấu trong ký túc xá cho tôi một bất ngờ.
Kết quả là tôi vừa ôm vào lòng đã tối sầm mặt mày rồi ngất xỉu. Từ đó về sau, anh thề không bao giờ để tôi đến gần hoa hồng dù chỉ một bước.
Nhưng bây giờ, anh đã quên sạch sành sanh.
Mặt tôi bắt đầu tím tái, miệng há ra nhưng không hít được bao nhiêu khí. Cố Trường Châu hoàn toàn không nhận ra điểm bất thường của tôi, anh lôi tôi vào phòng vệ sinh, ấn mạnh tôi xuống thành bồn tắm.
Anh tháo vòi hoa sen, chĩa thẳng vào mặt tôi, nước lạnh dội xuống xối xả.
Tôi sặc nước, nước lạnh tràn vào khí quản khiến tôi ho sặc sụa, toàn thân co giật, gồng mình muốn vùng vẫy.
Nhưng Cố Trường Châu không cho tôi cơ hội phản kháng, anh đẩy mạnh tôi vào bồn tắm, mặt không cảm xúc nói:
"Chẳng phải cô thích giả vờ đáng thương sao? Để tôi giúp cô tỉnh táo lại."
Tôi nằm bò trong bồn tắm, khó chịu đến mức mỗi nhịp thở đều như đang nuốt mảnh kính vụn. Lúc này, điện thoại của Cố Trường Châu vang lên. Anh lấy ra xem tên người gọi, thần sắc lập tức dịu lại.
Anh nghe máy ngay trước mặt tôi, giọng điệu dịu dàng như một người khác hẳn: "Niệm Vi, anh về ngay đây."
Nói xong, anh quay người vội vã bước ra khỏi phòng vệ sinh, không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
Nghe tiếng bước chân xa dần, tôi cuộn tròn trong bồn tắm định bò dậy nhưng lại ngã oạch xuống.
Đến lần thứ ba khi tôi cố chống người dậy, cửa phòng vệ sinh lại bị đẩy ra. Một người phụ nữ trung niên đi vào, tay đeo găng tay cao su, cầm một miếng cọ rửa bằng búi sắt.
"Thiếu tướng Cố có lệnh, bảo tôi phải kỳ rửa cô thật sạch sẽ từ trong ra ngoài."
Nhìn thấy búi sắt đó, lòng tôi lập tức dâng lên một luồng khí lạnh. Tôi lắc đầu từ chối: "Không cần, tôi đi ngay đây."
Người phụ nữ không thèm để ý, túm lấy cánh tay tôi. Khoảnh khắc búi sắt chà xát lên da thịt, tôi đau đến mức toàn thân run bắn, đau rát như hàng ngàn cây kim nung đỏ đâm vào da thịt cùng lúc.
Tôi liều mạng vùng vẫy, dùng hết sức lực xô đẩy.
Người phụ nữ nổi giận, giơ tay tát liên tiếp mười mấy cái vào mặt tôi, tát đến mức tôi hoa mắt chóng mặt, nằm liệt trong bồn tắm không thể cử động được nữa.
Bà ấy ấn vai tôi, dùng búi sắt chà xát dữ dội lên cổ, xương quai xanh và cánh tay tôi.
Tôi đau đến mức gào thét xé lòng, nước mắt lẫn với mzáu không ngừng chảy ra.
Không biết qua bao lâu, người phụ nữ mới dừng tay, lôi tôi ra khỏi bồn tắm đầy mázu loãng. Trên người tôi không còn chỗ nào nguyên vẹn, toàn là những vết cào rướm mzáu.
Nhưng trong mắt bà ấy không hề có chút thương hại, chỉ lôi tôi ra cửa, ném ra ngoài như ném một túi rác.
Bên ngoài trời đổ mưa xối xả từ lúc nào không hay, nước mưa lạnh buốt tạt vào người, nỗi đau từ vết thương càng thêm thấu xương.
Tôi nằm sấp trên nền đất lạnh lẽo, vật lộn bò dậy, những vết thương bị nước mưa thấm vào, mỗi bước đi như giẫm trên mũi dao, toàn thân run rẩy.
Mzáu hòa cùng nước mưa chảy xuống đất, kéo thành một vệt đỏ ngoằn ngoèo. Mãi đến khi trời tối hẳn, tôi mới lê cái thân xác sắp rã rời về đến căn nhà thuê.
Tôi vịn tường lết lên lầu, vừa mở cửa đã gục xuống sàn.
Đôi tay run rẩy tìm lọ thuốc mỡ trị trầy xước định bôi thuốc. Đúng lúc này, cửa phòng bị một cú đá văng ra.
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗