"Em gái... em nút chặt quá..."
Khi tôi và anh hàng xóm đang vụng trộm nếm thử trái cấm trong phòng khách thì chẳng may bị bố mẹ hai bên đẩy cửa bước vào, bắt quả tang tại trận. Họ đứng hình tại chỗ, nhìn trân trân một hồi lâu.
Cuối cùng, mẹ anh ấy xông tới kéo thốc tôi dậy, rồi thẳng tay nện vài cú vào "công cụ gây án" của anh. Tôi lao đến ôm chặt lấy anh, khóc nấc lên: "Dì ơi, dì đừng đánh anh ấy! Là con quyến rũ anh Thẩm Nhạn Bạch trước mà!"
Kể từ đó, tôi nói gì anh cũng nghe. Nửa đêm, anh vẫn thường lẻn vào phòng tôi, làm loạn đến gần sáng mới lén lút chuồn về.
——
01.
Vào ngày sinh nhật anh, tôi chỉ định đi tặng quà. Nhưng vừa cúi đầu xuống, tôi đã thấy đáy quần của anh hàng xóm cộm lên một khối rõ rệt. Rõ ràng, anh ấy đã coi tôi là món quà tuyệt vời nhất rồi.
Thế nhưng, ngay khi cuộc vui đang nồng cháy thì bên ngoài vang lên tiếng súng nổ chói tai. Để bảo vệ tôi, Thẩm Nhạn Bạch bị người ta ép uống thuốc độc. Chất độc ấy đã hủy hoại giọng nói từng được ca tụng là "trời ban nhân gian" của anh.
Từ đó, tôi trở thành tiếng nói của anh, thay anh phát ngôn trên bàn đàm phán. Mọi lời tàn độc, chửi thề đều do một mình tôi thốt ra. Tôi thay anh dọn dẹp mọi chướng ngại, mzáu trên tay tôi đủ để nhuộm đỏ nửa cảng Victoria.
Sau khi giọng anh được chữa khỏi, tôi đem toàn bộ sản nghiệp đã được "tẩy trắng" trả lại hết, để anh trở thành một "Thẩm tiên sinh" khiến người người kính sợ.
Thế nhưng, vào ngày đi mua nhẫn cưới, tôi đến muộn năm phút. Để rồi đập vào mắt tôi là cảnh một cô gái đang đeo chiếc nhẫn tôi đã chọn, soi gương ngắm nghía. Đám đàn em của Thẩm Nhạn Bạch vây quanh cô ấy, miệng khép nép gọi "chị dâu".
"Anh Thẩm dặn rồi, cô thích món nào cứ việc lấy."
Tôi tiến lên, bẻ gãy ngón tay cô ấy, túm tóc lôi xềnh xệch ra giữa sảnh trung tâm thương mại. Tôi quay đầu liếc nhìn đám đàn em đang im bặt vì sợ hãi, giọng lạnh như băng:
"Đàn ông, tôi có thể không cần."
"Nhưng đồ của tôi, đứa nào chạm vào, đứa đó ch."
Thẩm Nhạn Bạch nhanh chóng chạy ra. Anh cởi áo khoác, cẩn thận bao bọc lấy cô gái đang run rẩy, đưa cô ấy vào trong xe bảo vệ.
Xong xuôi, anh quay người đạp văng tên đàn em cầm đầu, gằn giọng:
"Mắt mù hết rồi à? Ai mới là chủ của các người?"
"Ngoài Khương Vãn ra, ai xứng đáng để các người gọi một tiếng 'chị dâu'?"
Đám người đồng thanh xin lỗi tôi, tiếng cao tiếng thấp đầy vẻ chột dạ. Tôi cười nhạt, ngước mắt nhìn anh đầy mỉa mai: "Diễn kịch trung can nghĩa đảm trước mặt tôi làm gì?"
"Không có sự ngầm cho phép của anh, bọn chúng lấy đâu ra gan mà dám gọi loạn?"
Thẩm Nhạn Bạch bước nhanh tới định ôm tôi: "Vãn Vãn, Hiểu Nhu cô ấy... chỉ là quá giống em năm đó, anh nhất thời mủi lòng nên mới..."
Tôi giơ dao, dùng mặt đao vỗ bôm bốp vào mặt anh, ngắt lời:
"Giống ai cơ?"
"Giống con bé Khương Vãn mà anh đã phải liều mạng mới bảo vệ được năm đó sao?"
"Cho nên anh đang hoài niệm sự vô dụng của tôi ngày trước, hay đang tận hưởng khoái cảm được làm đấng cứu thế?"
02.
Yết hầu Thẩm Nhạn Bạch lên xuống, anh cố chộp lấy cổ tay tôi:
"Vãn Vãn, em biết anh không có ý đó. Trong lòng anh chỉ có mình em thôi!"
"Với anh, không ai có thể vượt qua em được!"
Tôi nhếch mép: "Vậy sao?"
"Thẩm Nhạn Bạch, anh hiểu tôi mà. Tôi trước giờ không tin vào lời nói suông."
Lời còn chưa dứt, từ trong xe bỗng vang lên một tiếng thét kinh hoàng. Đồng tử Thẩm Nhạn Bạch co rút, anh mạnh bạo hất tay tôi ra. Cổ anh ngay lập tức bị lưỡi dzao của tôi rạch một đường mzáu.
Vậy mà anh như không biết đau, quay người định lao về phía chiếc xe. Tôi tung một cú đá tạt vào khoeo chân anh.
Anh loạng choạng một bước, theo bản năng thúc cùi chỏ phản kích vào bụng tôi, giọng lộ rõ vẻ giận dữ:
"Khương Vãn! Đừng quá đáng quá!"
Tôi gạt đòn của anh ra. Anh đã lao đến bên xe, mở cửa, ôm cô gái đang khóc lóc thảm thiết vào lòng. Tôi tựa lưng vào cửa xe, châm một điếu thuốc, nheo mắt nhìn anh qua làn khói mờ:
"Xót xa rồi à?"
"Mới có mấy con rắn thôi mà đã chịu không nổi rồi?"
"Thẩm Nhạn Bạch, năm đó tôi bị đối thủ đóng đinh trong thùng hàng dìm xuống sông, ngâm suốt một đêm, cũng chẳng thấy anh hoảng loạn đến thế này."
Thẩm Nhạn Bạch tức đến đỏ mắt, nhưng động tác lau nước mắt cho cô gái kia lại vô cùng nhẹ nhàng:
"Khương Vãn! Có mấy người phụ nữ so được với em? Hiểu Nhu không giống em, cô ấy thuần khiết như tờ giấy trắng, không chịu nổi những thứ này!"
Cô gái tựa vào lồng ngực anh, giọng run rẩy nhưng rành mạch:
"Anh Nhạn Bạch, em sợ... nhưng em càng thấy đau lòng cho anh hơn."
"Nếu không phải vì chị ấy, sao anh phải làm người câm suốt bảy năm! Chị ấy lấy quyền gì mà đối xử với anh như vậy?"
Tay cầm thuốc của tôi khựng lại, tôi cười lạnh:
"Cô biết rõ gớm nhỉ."
Cô ấy ngước khuôn mặt tái nhợt lên, mang theo một vẻ bướng bỉnh yếu ớt:
"Dĩ nhiên rồi! Anh Nhạn Bạch chuyện gì cũng nói với tôi cả!"
"Anh ấy nói chỉ khi ở bên tôi, anh ấy mới có thể quên đi những chuyện đzâm chézm gi chóc, mới có thể hít thở như một người bình thường!"
Người bình thường?
Tôi đạp lên đao núi biển lửa, đón đầu làn đạn để đẩy anh lên vị trí này. Giờ anh đứng trên đỉnh cao rồi, lại bắt đầu chê tay tôi bẩn, chê con đường chúng ta đã đi quá tối tăm sao?
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗