Quốc sư Thẩm Độ tu Vô Tình đạo, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết.
Ta theo đuổi chàng suốt sáu năm trời, từ năm mười sáu tuổi đến năm hai mươi hai tuổi, từ Kinh thành hoa lệ đuổi theo đến tận biên quan xa xôi.
Nhưng từ đầu chí cuối, chàng cũng chỉ có duy nhất một câu: "Bần đạo thân mang giới luật."
Cuối cùng ta cũng hết hy vọng, đặt bút đồng ý lời phụ hoàng, gả đi xa để hòa thân.
Đêm trước ngày xuất giá, ta đứng ngoài thiền phòng của chàng suốt một đêm.
"Nếu chàng chịu nhìn ta lấy một cái, ta sẽ không gả nữa."
Thế nhưng, cánh cửa thiền phòng ấy vẫn đóng chặt không hề lay động.
Trên đường đi hòa thân, ta rơi xuống vách núi mà ch.
Chàng vội vã chạy đến nhặt xzác cho ta, lại phát hiện trong tay ta nắm chặt một miếng ngọc bội — đó chính là vật tùy thân mà chàng đã làm mất mười năm trước.
Chàng nghĩ rằng do ta trộm lấy.
Nhưng rõ ràng... vào cái năm chàng tẩu hỏa nhập ma, thần trí điên cuồng ấy, chính chàng đã xông vào doanh trại của ta, cướp đi sự trong trắng của ta.
Còn ta, vì muốn bảo vệ đạo tâm của chàng được vững vàng, đã tự mình nuốt ngược bí mật ấy vào trong, chưa từng hé môi nửa lời.
Mở mắt ra lần nữa, ta đã quay mốc thời gian trở lại năm thứ ba ta theo đuổi chàng.
Và đó cũng chính là đêm trước ngày chàng chuẩn bị tẩu hỏa nhập ma.
Chia sẻ cảm nghĩ của bạn nhé!
Vui lòng đăng nhập để tham gia bình luận cùng chúng mình 💗